Trận mưa lớn kéo dài khoảng một giờ đồng hồ vào chiều 14/7 khiến nhiều tuyến đường ở TP Đà Lạt (Lâm Đồng) ngập nặng.

Theo ghi nhận của nhiều tờ báo, tại khu vực suối Cam Ly, đoạn ngã 3 đường Tô Ngọc Vân – Hải Thượng (phường 5), nước dâng cao, tràn vào các khu dân cư, đường sá, gây ngập úng và ảnh hưởng nhiều ôtô đậu hai bên đường. Nước lớn tràn vào khu dân cư khiến nhiều nhà dân ngập đến 50 cm.

Tình trạng ngập úng cục bộ cũng xảy ra tại các tuyến đường khác tại Đà Lạt, như Cách Mạng Tháng Tám, Trạng Trình, Trương Văn Hoàn, Ngô Văn Sở… khiến giao thông đi lại khó khăn.

Sau hơn một giờ, hầu hết các điểm bị ngập cục bộ nước đã rút, sinh hoạt của người dân và du khách cơ bản trở lại bình thường.

Nhiều tuyến đường ở Đà Lạt ngập sâu sau mưa lớn. Ảnh: Nhân dân

Việc Đà Lạt ngập sau trận mưa không phải chuyện hiếm gặp mặc dù đây là thành phố cao nguyên, lẽ ra không bao giờ ngập.

Theo quan sát, những lần ngập ở TP Đà Lạt thường là ngập lụt cục bộ do lượng nước đổ về quá nhanh, thoát không kịp.

Bên cạnh đó, theo lời KTS Trần Công Hòa (giảng viên Khoa Kiến trúc, Đại học Yersin, hội viên Hội KTS tỉnh Lâm Đồng) từng chia sẻ với Đất Việt, những năm gần đây, vùng khai thác nông nghiệp của Đà Lạt phát triển tự phát, nhà kính, nhà nilon tăng quá mức, che diện tích đất, khiến nước không thấm được vào đất, nước đổ thẳng ra suối tạo áp lực rất lớn cho hạ nguồn Đà Lạt.

Việc phát triển quá mức hệ thống nhà kính, ngoài ảnh hưởng đến tình trạng ngập lụt, còn gây độc hại cho môi trường do thường xuyên sử dụng phân hóa học để phục vụ sản xuất; đồng thời khiến cảnh quan của thành phố du lịch Đà Lạt bị phá vỡ khi một phần lớn diện tích bị toàn màu trắng của nhà kính bao phủ, khiến tổng thể kiến trúc biến dạng, mất hẳn vẻ đẹp vốn có.

Nhìn rộng ra, tình ngập ngập lụt tưởng chừng như rất khó xảy ra trong thời gian qua lại diễn ra ở Phú Quốc (Kiên Giang) – một nơi sát biển và lẽ ra nước phải thoát nhanh.

Lý giải điều này, KTS Trần Công Hòa cho rằng nguyên nhân sâu xa là do công tác quy hoạch thiếu bền vững, thiếu không gian dành cho nước. Không chỉ Đà Lạt hay Phú Quốc, mà nhiều đô thị khác ở Việt Nam cũng bỏ qua tiêu chí này dù nó rất quan trọng.

“Không gian dành cho nước phải dựa theo điều kiện tự nhiên. Bài học ở TP.HCM có thể thấy rõ điều này. Trước đây, những vùng trũng, thấp ở phía nam thành phố như quận 7, Nhà Bè được coi là túi chứa nước cứu ngập cho toàn thành phố khi mưa to, triều cường và nước từ các sông Đồng Nai, Sài Gòn đổ dồn về với lưu lượng lớn.

Tuy nhiên, hiện nay TP.HCM đã phát triển quá mạnh mẽ và quá nhanh về phía nam khiến toàn bộ vùng đất trũng này bị đổ đất lấp kín với cao trình cao hơn các khu vực khác của thành phố, các kênh rạch bị lấp gần như toàn bộ.

Hệ quả của sự phát triển này là làm cho TP.HCM bị ngập nặng, lượng nước mưa và triều cường lúc trước được chứa ở túi nước phía nam thành phố thì nay bị đẩy sâu vào trong nội đô làm cho gần như toàn bộ thành phố bị ngập rộng và sâu”, KTS Trần Công Hòa dẫn chứng.

Nhiều đô thị khác của Việt Nam cũng rơi vào tình trạng tương tự: việc bê tông hóa, san lấp kênh rạch, sông hồ để kinh doanh khiến không gian dành cho nước không còn. Nhiều nơi rừng bảo vệ đô thị bị xâm hại vì lợi nhuận của một vài nhóm lợi ích, mà Nha Trang là trường hợp điển hình. Chúng ta đã thấy hàng loạt ngọn núi bị bạt đi, san ủi để xây dựng dự án bất động sản như núi Chín Khúc, núi Chụt, núi Hòn Rớ, núi Cảnh Long, di tích thắng cảnh lầu Bảo Đại…

Chính sự phát triển nóng của các đô thị, nhất là những thành phố du lịch, làm cho đô thị quá sức chịu đựng dẫn đến ngập lụt ngày càng nhiều. Lẽ ra hạ tầng kỹ thuật phải đầu tư trước rồi mới xây dựng nhà cửa, nhưng các thành phố này lại chưa đáp ứng được.





Nguồn: tintaynguyen.com